Khi cơn buồn đến

Thuý Thuý Cô Nương viết


Bữa qua cơn buồn đến: mình buồn. 

Nước mắt rơi lã tã. Mình buồn mênh mang. Được một lúc thì có suy nghĩ nổi lên: ngày mai mình sẽ nói ra hết, ngày mai mình sẽ a,b,c.. Đang chạy theo suy nghĩ thì bỗng nhớ ra: ủa mình đang buồn mà, sao phải quyết định làm gì, cứ buồn thôi, chuyện mai để mai tính.

 Rồi lại quay lại với nỗi buồn: vai mình rung lên theo cơn khóc, nước mắt chảy ấm má, con tim thắt nghẹn lại. Rồi lại một suy nghĩ nổi lên: mình thật tệ, đời mình khổ quá, số mình là cứ cô độc thôi. Rồi những hình ảnh của quá khứ tua về. Đựơc một lúc bỗng mình lại tỉnh ra: ủa sao tự nhiên lại phán xét  bản thân, mình đang buồn cơ mà, mấy cái chê trách này có làm mình đỡ buồn hơn đâu và bao nhiêu trong chúng là sự thật, hay lại được phóng đại lên theo cơn buồn.

Thôi quay lại hiện diện với nỗi buồn thôi. Bây giờ mũi đã nghẹt, phải thở bằng miệng, mắt sưng lên đỏ hoe, môi đau vì bị răng cắn phải, tóc rối bù, chăn thì ướt đẫm. Lại một suy nghĩ nổi lên: thôi mình buông thôi, mình không là gì cả, mình thừa nhận là mình đang buồn nên không thể bình thừơng được, không thể vui nổi. Một cảm giác thở phào nhẹ nhõm, một cục đá nặng đã được đặt xuống. Giờ nước mắt vẫn chảy, chảy vì còn buồn đó, mà cũng chảy vì đã vui hơn rồi. Một sự nhận ra loé lên: chỉ bằng cách buông ra mà mình vui hơn. Rồi mình chìm trong giấc ngủ lúc nào không hay.

Sáng nay tỉnh dậy, mắt còn sưng, nhưng mình thấy nhẹ nhõm, sảng khoái, không có cái u ám của suy nghĩ là mình sẽ phải giải quyết a,b,c hay mình thật tệ a,b,c. Nghĩ lại cơn buồn hôm qua, mình chỉ biết ơn vì nó xảy ra.

Cơn buồn thì buồn đó, nhưng mà thật đẹp.

Đăng bởi Phan Ý Ly

(Tiếng Việt bên dưới) Welcome to my little corner of the world! I'm Phan Y Ly, a mother of three wonderful boys aged 1, 5, and 16, living in the serene town of Nha Trang, Vietnam. My life here is a beautiful blend of embracing nature, nurturing my family, and immersing myself in the art of writing. I spend a good deal of time engaging with young seekers, sharing ideas about pure awareness through various online platforms and in-person workshops. I also conduct a unique 7-day workshop named 'Nhu Khong' here in Vietnam. It's a creative blend of improvisational activities, helping participants to experience pure awareness amidst life's dynamic challenges. This blog is my heartfelt space where I share insights and experiences on my journey towards understanding truth. I warmly invite you to join this exploration and feel free to reach out to me anytime. Most of my writings are translations from Vietnamese, my mother tongue. While I am comfortable with English, I often lean on AI assistance to ensure my thoughts and poems are conveyed just as beautifully in English. I'm excited to have you here, reading and possibly sharing this journey with me. Chào bạn Mình là Phan Ý Ly, mẹ của ba cậu con trai 1 tuổi, 5 và 16 tuổi. Mình hiện giờ đang sống tại thành phố biển Nha Trang xinh đẹp, trong một căn hộ bé xinh bao quanh là sông núi, dừa xanh và nắng gió. Ngoài thời gian làm mẹ và hoà mình với cảnh sắc thiên nhiên, việc tâm huyết nhất của mình là chia sẻ những gì đã thấu tỏ và giúp chỉ ra các vướng mắc cho các bạn trẻ đang trên hành trình bóc tách để thấu hiểu bản thân. Mặc dù chia sẻ trên nhiều phương tiện online lẫn trò chuyện trực tiếp, blog này là nơi ghi lại tất cả các bài viết của mình. Mình cũng tổ chức khoá học 7 ngày Như Không, dùng những trò chơi "không suy nghĩ" để giúp mọi người nhìn ra các quán tính bám chấp và che lấp của tâm. Nếu bạn có sự đồng cảm hoặc bất cứ câu hỏi gì, đừng ngần ngại viết cho mình. Chúc bạn có thời gian tuyệt vời và sâu lắng trên blog của mình nhé. Phan Ý Ly

Khám phá thêm từ Như Là

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc