Trông

Bài viết của Hanita Trần

Duyên mây, phận gió 

Duyên chó, phận mèo 

Duyên nào chẳng là duyên 

Phận nào chẳng là phận 

Ta đây cứ nhận 

Lấy đâu ra lắm hận thù ghét yêu 

Hận ta? 

Thù người? 

Ghét vật? 

Yêu đời? 

Muôn vạn hình tướng do người mà ra 

Người là ta 

Mà ta cũng là ta 

100 sắc thái đều là chữ tâm 

Khi xưa Huệ Khả trầm ngâm 

Tâm ta biến động biết trông cửa nào 

Làm gì có cửa mà lao 

Lối ra không có, lối vào cũng không 

Chỉ hiện tại, Chỉ ngồi không 

Coi xem tâm trí lông nhông cỡ nào 

Lúc thì như tấm lụa đào 

Lúc thì  đen tối như hào thây ma 

Bỗng ngồi bật cười Ha ha 

Mỗi anh suy nghĩ mà tấu ma tấu hài 

Tấu ra đến tận quan tài 

Mà ko thấy biết là bị cài bên trong 

Thế là kiếp người thôi xong 

Độ sang kiếp mới lại trông từ đầu

(Lại tự cười mình, haha. Em đang bị dính mắc vào chữ duyên phận , nên bài nào cũng xoay quanh nó, và cảm hứng tuôn ra sau khi đặt tiêu đề cho bài 1 hehe)

%d người thích bài này: