Con đường dũng cảm

Cách đây 1 năm, mình phát hiện chồng mình đang qua lại với người khác. Mình xưa giờ rất yêu quý ngưỡng mộ hai người vì họ tu tập đã lâu. Mà chị đó lại là bạn xưa nay của gia đình, nỗi đau của mình tăng thêm bội phần. 

Từ tuổi ấu thơ mình vốn đã là người vô cùng bất an, tự ti, sợ hãi nhiều thứ, vì vậy mình đã cần, và đã bám một điểm tựa mình cho là vô cùng vững chãi mang tên “gia đình”. 

Nhưng ngay cả điểm tựa này khi ấy đã sụp đổ.

Bản tính tự ti, lại thêm việc từng quá ngưỡng mộ 2 người tu thiền lâu năm, đồng thời quá đau đớn và bị shock vì bị đối xử như thế.. nội tâm mình giằng xé và đau khổ tột cùng, không biết đâu là lối thoát, mình vừa tìm cách bào chữa cho 2 người, vừa căm phẫn lại vừa tự oán trách mình không đủ giác ngộ để thương yêu họ. 

Ban ngày mình vẫn chăm hai con nhỏ, tối về là mình lại ngủ mơ thấy ác mộng, trong mơ mình đánh mắng 2 người, rồi mình lại thức giấc trong sợ hãi và đau khổ vì đã tạo nghiệp trong mơ. Không chỉ vậy, chồng mình lúc đó còn trách và muốn mình phải không đau để anh còn thấy thanh thản, nhất là sau mỗi lần anh đi thiền 10 ngày về.

Và hành trình tìm về chính mình bắt đầu dưới sự dẫn dắt của chị Ly từ những ngày tháng ấy. Từ chỗ bao lâu chỉ biết trông con cho chồng chuyên tâm thiền định, mình giờ đã biết thiền 24/7 trong khi vẫn đi làm, cơm nước, và chăm sóc 2 con nhỏ. 

Chưa bao giờ mình nghĩ sau hơn một năm mình có thể trở lại bình thường chứ đừng nói là hạnh phúc. Lúc đó mình nghĩ ngày đấy còn xa lắm, không biết đến bao giờ. Nhưng chỉ hơn một năm bây giờ lòng mình thanh thản, nhẹ nhàng, mình đã có thể cám ơn mọi thứ xảy ra đến với mình.

 Và mình muốn nói, khi có biến cố hãy chọn con đường tìm về chính mình và thấy ra sự thật. Con đường đó dẫu vô cùng khó khăn, nhiều nước mắt, bạn phải rất dũng cảm để có thể đi qua nó. Nhưng đó là con đường nhanh nhất, ngắn nhất và tự do nhất.

Mình tên Hoàng Thị Trang sinh năm 1989 

Mình tham giá 2 khóa Như Không vào tháng 6 năm 2022 tại Nha Trang và tháng 2 năm 2023 tại TP.HCM

4 năm trước khi học Như Không mình có tham gia 1 khóa thiền 10 ngày của ngài Goenka, và 6 tháng trước lớp Như Không mình tham gia lớp Cắt Đứt Phiền Não của Như Là.

THẤY BIẾT SỰ THẬT CON ĐƯỜNG NGẮN NHẮT VÀ TỰ DO NHẤT

Mình là người không tham gia nhiều các chương trình tu tập, mình chỉ tham gia 1 khóa thiền 10 ngày của ngài Goenka, và 5 ngày ở BKE thì mình nhận ra thế này. Trước đây khoảng 4 năm khi tham giá khóa thiền 10 ngày và 5 ngày mình thấy khó để thực hành. Vì khi ngồi thiền mình cứ buồn ngủ, khi theo dõi hơi thở thì mình quan sát nó xong nó cứ ngắn dần, ngắn dần xong tắt luôn, xong mình lại phải lấy hơi lại để thở nên cảm thấy hơi mệt, và khi quét các cảm giác từ đầu đến chân làm cho tâm mình quen chú tâm và những điểm cố định nên khó buông thư.

Chưa kể mình phải sắp xếp thời gian trong ngày dành cho việc thiền mà mình lại bận, rồi sau khi xả thiền quay lại trở lại đời thường mình chả ứng dụng được gì trong sinh hoạt hàng ngày cả. Thế nên sau một thời gian mình bỏ không thiền theo phương pháp này nữa vì không phù hợp với mình. 

Trước đây mình ngưỡng mộ nhưng người tu tập lắm, cứ thấy họ khoe tu được bao nhiêu năm, một năm đi được bao nhiêu khóa, ôi mình ngưỡng mộ vô cùng. Và cảm thấy bất lực cho bản thân vì thấy căn cơ tu tập kém quá, cứ nghĩ việc tu tập không dành cho mình và kiếp này thôi khỏi giác ngộ giải thoát.

Sau này biết đến Như Không mới thấy chân lý cuộc đời là đây ha ha. Không phải mình không có căn cơ tu tập, mà đơn giản phương pháp thiền cũ đó không phù hợp và không có hiệu quả với mình thôi. 

ĐI ĐÂU LOANH QUANH CHO ĐỜI MỎI MỆT

Khóa Như Không mang lại quá nhiều giá trị cho bản thân, đó là lý do tại sao mình học tới hai lần và có điều kiện mình có thể học lại tiếp

Trước đây khi tham gia các khóa học mình rất áp lực vì sợ mình không làm được, sợ không theo được bài.. nhưng đến với Như Không mình thấy lớp học rất vui và thoải mái. Trước đây đứng trước đám đông là mình chân đạp, tay run không hiểu sao học Như Không mình không bị, có thể năng lượng thiện lành của cô giáo và các bạn giúp cho mình cảm thấy an tâm. 

Các bài tập tưởng chừng đơn giản nhưng lại rất hiệu quả cho mình trở lại với thực tại, hiện diện trọn vẹn với cái đang là và nhận ra các vấn đề của mình một cách dễ dàng. Các phương pháp thực hành ở Như Không học đúng như tên gọi Như Không luôn. 

Như Không có một điểm rất khác với những khóa chữa lành hay tu tập khác đó là, Như Không chỉ cho mọi người nhìn thẳng vào vấn đề, nhìn thẳng vào thực tế và sự thật tại đây và bây giờ, đối diện với nó và học ra bài học từ đó. 

Có những lúc, những thứ trong cuộc sống xảy ra với chúng ra rất khó khăn tưởng chừng như không đỡ nổi, nhưng vì chúng ta học được cách đối diện với sự thật, thấy đúng sự thật nên càng ngày nội lực chúng ta càng mạnh, từ đó giúp chúng ta bình thản hơn với mọi sự trong sự tỉnh biết của mình. 

Còn các khóa chữa lành khác mình thấy nhiều khi chỉ xoa dịu chúng ta, giúp chúng ta an lạc hoặc né tránh khổ đau chứ không trị tận gốc, thực ra xoa diu cũng có ích trong lúc bạn còn quá hoảng loạn, nội lực còn yếu. 

Nhưng nếu chúng ta lệ thuộc vào nó thì chúng ta không bao giờ đối diện được với sự thật, không thấy ra sự thật thì con đường của bạn đi ngày càng dài ra khổ đau ngày càng nhiều lên. Đến một lúc nào đó rồi bạn cũng phải quay về đối diện với mọi thứ. Vì vậy hãy dũng cảm đón nhận mọi thứ ngay tại đây bây giờ đừng né tránh nó, một lúc nào đó bạn sẽ thấy được vị ngọt của khổ đau, và vô cùng biết ơn nó. 

Mình thường thấy rằng nếu khổ đau đến mà không tận dụng cơ hội tuyệt vời này để học ra bài học thấy ra sự thật thì thực sự là một sự lãng phí to lớn. Vì đường nào cũng đau rồi mà không học được gì nữa thì phí ơi là phí. Và điều thú vị là những khổ đau thật như tim nhói, ngẹt thở, khủng khoảng, hoảng loạn.. lại đến từ sự thiếu hiểu biết về sự thật và đến từ ảo tưởng do tâm trí tạo chứ không đến từ cái thật đang xảy ra. 

Ví dụ thấy bóng trắng tưởng ma xong sợ ngất đi, nhưng sự thật chỉ là cái bóng. Vì vậy khi đến lớp sẽ được cô giáo chỉ ra cho đâu là sự thật, đâu là ảo tưởng do tâm trí tạo ra và khi đó bạn tự do vô cùng. 

Chính bản thân mình đã được cô giáo đồng hành đối diện với sự thật, gỡ bỏ nhiều định kiến, ảo tưởng nên con đường mình đi qua ngắn đi rất nhiều.

Với Như Không mình không cần sắp xếp thời gian ngồi một chỗ, mình không cần quan sát hơi thở rồi bị tắt thở, mình có thể thực hành mọi lúc mọi nơi và một số bài tập mình có thể vận dụng để chơi với con nữa.

Thực hành Như Không là thấy biết tự nhiên, không trụ tâm vào bất kỳ một đối tượng nào cả rất khác với chú tâm vào một điểm nào đó trên thân, nên mình không thấy căng thẳng. Các khóa tu thiền khác chủ yếu thiền sinh sẽ ngồi một chỗ, ít vận động đi chuyển và số lượng thường rất đông. Thiền sư không có thời gian để tương tác riêng với từng học viên. 

Còn ở khóa Như Không số lượng học viên ít, ở lớp chủ yếu làm bài tập, di chuyển nhiều, các bài tập rất sáng tạo và sinh động, có những bài tập kết nối sâu ơi là sâu, có những những bài tập vui ơi là vui vừa học vừa cười không nhặt được mồm mà lại vỡ được bao nhiêu thứ. 

Trong lúc làm bài tập mình sẽ nhận ra các mô thức trong đời sống hàng ngày mình đang hành động như vậy, và từ đó mình chỉnh sửa nên rất thực tế. Lớp học ít nên cô giáo theo sát từng học viên, chỉ cho mọi người thấy ra chính mình ngay khi làm bài tập và sau khi kết thúc khóa học cô giáo vẫn tương tác với mọi người khi mọi người cần giúp đỡ nên luôn có người đồng hành.

Thực lòng mà nói lớp Như Không giúp mình rất nhiều. Ngày học xong Như Không mình đã học được rất nhiều điều giá trị, tháo gỡ được nhiều định kiến, học cách nhìn mọi việc như nó là. 

KHÔNG CÒN TỰ TẠO RA ĐAU KHỔ 

Sau Khi học xong khóa Như Không con người mình thay đổi rất nhiều, từ ngoại hình đến nội tâm. Trong cuộc sống vẫn như thế, vẫn đi làm, kiếm tiền, nuôi con… Vẫn gặp những điều như ý và bất như ý nhưng thái độ của mình trước những đau khổ rất khác so với trước đây. Bây giờ mình bình thản đón nhận mọi thứ khổ đau hay hạnh phúc hơn so với trước đây. Mình càng ngày càng sống thật hơn. Trước đây khi mình sân si mình thường phê phán bản thân là sao mình sân si rồi đè nén nó vì cho rằng như thế là không tốt. Nhưng đó chỉ như lấy đá đè cỏ, có cơ hội nó lại bùng phát lên. Còn bây giờ khi sân si mình biết mình đang sân si, dĩ nhiên mình sẽ chọn một góc riêng để cảm nhận trọn vẹn với nó, hạn chế tối đa đổ lên người khác. 

Cũng có lúc mình cũng bùng nổ với con nhưng mình nhanh chóng nhận ra và càng ngày thì cơn bùng nổ càng ít, và mình dễ dàng nhận ra khi nó vừa mới bắt đầu. Trước đây khi có vấn đề gì mình thường quay ra ngoài nhìn xung quanh, xem cái gì bên ngoài làm cho mình phản ứng như vậy. Còn bây giờ mình thường quay vào bên trong để thấu hiểu chính mình và thấu hiểu mọi thứ trong mình. Mình học được cách từ bi với chính mình, chấp nhận mình như mình là để học bài học của mình. 

Mình nhận ra các điều không như ý trong cuộc sống đa phần do vô minh của mình gây ra. còn nhìn thực tại, tại đây, bây giờ những điều bất như ý vô cùng ít. 

Giống như cái khổ của mình đa phần khổ ảo không có thực. Cái khổ thực có nhưng rất ít, từ đó mình học được cách buông dần các ảo tưởng gây ra các khổ ảo đó.

CÕI CAO SIÊU NÀO HOÁ RA LÀ CHÍNH ĐÂY 

Trước đây khi nghe nói đến tình yêu vô điều kiện, yêu chính mình, một mình là đủ đầy mình vô cùng mơ hồ. Mình nghĩ những cái đó chỉ dành cho cõi nào hoặc một số người vô cùng đặc biệt nào đó có căn cơ và trình độ tu tập cao, còn người thường như mình chắc chắn không bao giờ có được nó. Và chính sự sợ hãi bất an của mình làm cho mình tin rằng con người cần phải có một ai đó bên cạnh để đảm bảo an toàn cho mình, phải có ai đó thì mới không thiếu thốn. 

Vì vậy khi rơi vào hoàn cảnh chuẩn bị phải ở một mình khi đó mình vô cùng sợ hãi và hoảng loạn, mình sợ ở một mình sẽ cô đơn, sẽ đau khổ đến tận cùng… Nhưng khi ở một mình thực sự mình mới phát hiện ra ôi sao không khổ như mình hình dung vậy, không thiếu thốn như mình nghĩ, tại sao thực tế khác xa với sự tưởng tượng của mình thế. Mình nhận ra đa phần mình khổ do ảo tưởng mang lại, gọi là khổ ảo vì cái thực tế khác xa. 

Lần đầu tiên trong đời mình biết được cảm giác đủ đầy một mình là thế nào, tâm mình tràn đầy mênh mông, nó không hừng hực thăng hoa mà chỉ là một cảm giác mênh mang,  rộng mở, rất bình thường nhưng đủ đầy. Hóa ra tất cả chúng ta đều có thể chạm tới nó.

Mình còn nhớ một cảm giác lúc mình đi cấp cứu ở bệnh viện không có người thân, chỉ có chị bạn đi cùng. nhưng khi vô phòng cấp cứu mình cảm thấy không cần một ai bên cạnh để động viên về mặt tinh thần cả, một cảm giác đủ đầy bao trùm. Lúc đó mình chỉ cần có những người cần để chữa bệnh như bác sỹ chữa bệnh là được, không cần người nhà, anh em gì hết. Mình cảm nhận trọn vẹn cảm giác đủ đầy đó.  

KHÔNG CÒN ĐỒNG HOÁ MÌNH 

Ngoài ra ngày trước mình hay dễ bị đồng hóa cảm xúc của mình với người khác, người ta vui thì mình vui, người ta buồn mình bị buồn theo, người ra đau mình cũng đau y chang. Còn bây giờ mình đã bớt đi rất nhiều, không phải mình vô cảm đi mà mình thấy rõ những người đau khổ cũng đang khổ ảo theo bản ngã họ vẽ ra, còn thực tế, thực tại không như thế. Mình nhìn rõ được bản chất sự việc nên không bị cuốn theo vào đó. Dĩ nhiên nếu mình giúp được gì mình luôn sẵn sàng giúp hết mình. 

Trước đây hạnh phúc là đạt được điều mình muốn, như được chồng yêu, con khỏe mạnh, giàu có… và nếu nói đến tình yêu đôi lứa thì hai người mang lại hạnh phúc cho nhau người này mang hạnh phúc cho người kia và ngược lại. 

Bây giờ với mình hạnh phúc chỉ là một khái niệm giống bao khái niệm khác như bình an, khổ đau, vui sướng, ngon miệng, tham ,sân, si.. Tất cả chỉ là các hiện tượng, diễn biến trên thân tâm của mình. Bây giờ thường ngày mình chủ yếu rõ biết thân tâm rõ biết các hiện tượng đến đi ,sinh diệt trên thân tâm, mình trọn vẹn cảm nhận nó như nó là và ít gọi tên xem nó đang là khái niệm gì. Ví vụ thấy tim đập nhanh, người nóng bừng bừng, đầu chạy ra một số suy nghĩ, một số câu thoại chửi bới… thì biết nó đang là như thế, không gọi tên là à mình đang giận. 

Hoặc thấy người phơi phới, tim rạo rực, thấy mọi thứ thật đẹp thì mình thấy mình đang như thế không gọi đó là hạnh phúc. 

Chủ yếu cảm nhận rõ biết các hiện tượng đang xảy ra trên thân tâm.

Ngày xưa mình nghĩ mình có khả năng mang lại hạnh phúc cho người khác, mình có thể tạo ra hạnh phúc, và người khác cũng vậy, nên mình cố gắng xây đắp hạnh phúc gia đình, cố sinh thêm con cho đủ đầy, mình cố sống tốt đẹp đạo đức để giữ cái gọi là hạnh phúc đó, nhưng cuối cũng mọi thứ ngoài tầm tay, gia đình mình chia tay. 

Sau này mình hiểu mọi thứ vận hành tan, hợp theo nhân duyên nên mình không có nắm giữ hay duy trì cái gì, mà thực tình mà nói mình không có khả năng đó, không thể duy trì được cái gọi là hạnh phúc hay khổ đau. Mình chỉ có thể thấy nó như nó là thôi. 

THẢN NHIÊN HƠN VỚI MỌI SỰ 

Có rất nhiều hiểu nhầm mình được tháo gỡ nhưng cái mình tâm đắc nhất là về tình yêu, hạnh phúc. Trước đây mình nghĩ tình yêu là mình sẽ mang lại hạnh phúc cho người khác và ngược lại, và mình đã tưởng mình có khả năng đó.

Nhưng sau này nhận ra mọi năng lượng, hiện tượng trên thân tâm mình là của vũ trụ do nhân duyên mà thành, nó không phải của mình thì mình lấy gì mà cho ai, và ai đó lấy gì. mà cho mình.

Và ngoài ra mình đã nghĩ chồng là của tôi, con là của tôi, bố mẹ là của tôi… nên mỗi khi nghĩ đến mình chết, con mình chết thì mình sợ chết khiếp, ám ảnh khủng khoảng khi hình dung tưởng tưởng con cái nheo nhóc… Còn bây giờ mình buông dần, mình thấy cái thân này cũng không phải của mình, vì nếu của mình thì mình hoàn toàn có thể điều khiển nó theo ý mình, ví dụ  mình bảo Tim đập nhanh lên, Phổi thở chậm lại.. Nhưng Tim, Phổi vẫn cứ vận hành theo nguyên lý có nó, chả theo ý mình, nên mình lấy gì nói nó là của mình. 

Càng ngày, càng chiêm nghiệm thấy mọi thứ vận hành như nó là, thì mình buông đi được rất nhiều niềm tin sai lầm và nhiều nỗi sợ. Mình thản nhiên hơn với mọi sự. Dĩ nhiên mình đang mới bước chân trên con đường tu tập, còn rất nhiều định kiến, nhiều sai lầm, nhiều ảo tưởng mới nên mình lại từ bi với chính mình để học bài học của mình. 

Với mình Như Không giúp rất nhiều trong quá trình tìm về chính mình, thấy ra sự thật.  Rất may mình đã không đi lòng vòng tham gia các khóa chữa lành khác. Con đường tìm về chính mình đối diện mọi thứ, nhìn rõ mọi thứ như là nhiều khi cũng rất đau đớn khi phải đối diện trực tiếp với mọi thứ. Mình phải thực sự dũng cảm để đi qua nó, nhưng nó là con đường ngắn nhất và nhanh nhất. 

Hoàng Thị Trang

Học viên 2 khóa Như Không, tháng 6 năm 2022 tại Nha Trang và tháng 2 năm 2023 tại TP.HCM

#cảmnhậnnhưkhông  

Đăng bởi Phan Ý Ly

(Tiếng Việt bên dưới) Welcome to my little corner of the world! I'm Phan Y Ly, a mother of three wonderful boys aged 1, 5, and 16, living in the serene town of Nha Trang, Vietnam. My life here is a beautiful blend of embracing nature, nurturing my family, and immersing myself in the art of writing. I spend a good deal of time engaging with young seekers, sharing ideas about pure awareness through various online platforms and in-person workshops. I also conduct a unique 7-day workshop named 'Nhu Khong' here in Vietnam. It's a creative blend of improvisational activities, helping participants to experience pure awareness amidst life's dynamic challenges. This blog is my heartfelt space where I share insights and experiences on my journey towards understanding truth. I warmly invite you to join this exploration and feel free to reach out to me anytime. Most of my writings are translations from Vietnamese, my mother tongue. While I am comfortable with English, I often lean on AI assistance to ensure my thoughts and poems are conveyed just as beautifully in English. I'm excited to have you here, reading and possibly sharing this journey with me. Chào bạn Mình là Phan Ý Ly, mẹ của ba cậu con trai 1 tuổi, 5 và 16 tuổi. Mình hiện giờ đang sống tại thành phố biển Nha Trang xinh đẹp, trong một căn hộ bé xinh bao quanh là sông núi, dừa xanh và nắng gió. Ngoài thời gian làm mẹ và hoà mình với cảnh sắc thiên nhiên, việc tâm huyết nhất của mình là chia sẻ những gì đã thấu tỏ và giúp chỉ ra các vướng mắc cho các bạn trẻ đang trên hành trình bóc tách để thấu hiểu bản thân. Mặc dù chia sẻ trên nhiều phương tiện online lẫn trò chuyện trực tiếp, blog này là nơi ghi lại tất cả các bài viết của mình. Mình cũng tổ chức khoá học 7 ngày Như Không, dùng những trò chơi "không suy nghĩ" để giúp mọi người nhìn ra các quán tính bám chấp và che lấp của tâm. Nếu bạn có sự đồng cảm hoặc bất cứ câu hỏi gì, đừng ngần ngại viết cho mình. Chúc bạn có thời gian tuyệt vời và sâu lắng trên blog của mình nhé. Phan Ý Ly

Khám phá thêm từ Như Là

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc